Người đại diện của một HLV từng suýt dẫn dắt Chelsea đã mô tả về cuộc gặp duy nhất của ông với Roman Abramovich. Nó giống như một bộ phim của điệp viên 007: một cuộc gặp gỡ với đội an ninh, bám theo xe dẫn đường đến một bãi đậu xe dưới lòng đất và một chiếc thang máy đưa ông ta đến yết kiến Sa Hoàng.

Rõ ràng, quy tắc ứng xử dành cho các bậc quyền quý ở vương quốc của Nữ hoàng Anh chưa bao giờ được dịch sang tiếng Nga. Abramovich làm mọi thứ theo cách của riêng mình, vô cùng tàn nhẫn và, lạy Chúa lòng lành, cách thức đó lại rất hiệu quả.

Ở Porto, trên đấu trường Những Con Rồng, “Sa Hoàng” đã chứng kiến CLB của mình giành chức vô địch Champions League lần thứ hai, danh hiệu châu Âu thứ tư và là chức vô địch thứ 17 của Chelsea dưới thời của mình. Điều quan trọng là ông đã ban cho HLV Thomas Tuchel ân sủng được diện kiến lần đầu tiên.

Với Abramovich, HLV cũng giống như siêu du thuyền, ông ta luôn có thể có được một chiếc mới, và Tuchel là HLV thứ 15 quản lý Chelsea kể từ khi “Sa Hoàng” mua lại CLB này vào năm 2003. Một nhà tài phiệt bận rộn khó có thể thích sắm siêu du thuyền và HLV nhiều như thế.

Tuchel, với 29 trận cùng Chelsea, đã đánh bại Pep Guardiola, người đã huấn luyện Man City 5 mùa giải và là biểu tượng của nền quản lý giàu chi tiết, có tầm nhìn xa. Nhưng kẻ giàu triết lý, giàu kinh nghiệm chiến chinh đã thua kẻ mới chân ướt chân ráo 1-0.  

Có được Cúp Bạc Champions League, chí ít Tuchel tạm an toàn trong thời gian tới

Đã có lúc Pep Guardiola cũng là HLV được Abramovich khao khát nhưng tại Chelsea không bao giờ có cái gọi là xây dựng căn bản cho tương lai tươi sáng lâu dài. Nhất là khi chủ sở hữu của nó lại là người bồn chồn, rất nóng mắt với những lý luận ê a.

Nhưng cũng nhờ thế mà Chelsea có được những lễ kỷ niệm đáng nhớ: Sa Hoàng tận hưởng những danh hiệu khi mà đầu của những HLV vừa bị sa thải vẫn còn rỏ máu tươi ròng ròng trên vọng lâu của lâu đài. Abramovich phải là kẻ hủy diệt tốt nhất kể từ Arnol Schwarzenegger.

Mùa 2007/08, Abramovich đã xử trảm José Mourinho và đẩy Avram Grant nắm quyền dẫn dắt đội bóng. Chức vô địch Champions League mùa đó chỉ cách ngai vàng của “Sa Hoàng” có một quả phạt đền. Mùa 2011/12, ông ta lại tiếp tục sa thải André Villas Boas và HLV tạm quyền Roberto Di Matteo đã giúp Chelsea có danh hiệu Champions League đầu tiên.

Thật vậy, trong số 5 HLV đưa Chelsea tới các trận chung kết châu Âu dưới thời Abramovich, chỉ có Maurizio Sarri là HLV chính thức ngay từ đầu mùa giải mà Chelsea có một danh hiệu nào đó. Với việc Guus Hiddink giành FA Cup sau khi thay thế Luiz Felipe Scolari ở mùa 2008/09, Grant là HLV duy nhất trắng tay sau khi được Abramovich dựng lên thay kẻ xấu số.

Ngoài những danh hiệu mà Mourinho mang lại trong hai triều đại của mình, một nửa số danh hiệu mà Chelsea giành được trong kỷ nguyên Abramovich đạt được nhò các HLV chỉ có tối đa 6 tháng (hoặc ít hơn) cầm quân.  

Hơn thế nữa, Tuchel còn được gặp mặt và bắt tay lãnh đạo, nghe những lời dặn dò uý lạo quý giá

Tất nhiên, cái giá của chủ nghĩa ngắn hạn không hề rẻ – Abramovich đã chi khoảng 95 triệu bảng trong 18 năm qua để trả tiền bồi thường cho những HLV bị sa thải.

Nhưng với ông ta, việc này cũng chỉ đơn giản là phát huy truyền thống “đuổi HLV lấy danh hiệu” của CLB. Chiếc cúp vô địch châu Âu thứ hai của Chelsea – Cúp C2 năm1998 – đã được Gianluca Vialli đem về trong kỷ nguyên Ken Bates. Nên nhớ, Vialli được bổ nhiệm vào tháng 2 của mùa giải 1997/98, sau khi Bates sa thải Ruud Gullit.

Tại sao truyền thống này lại hiệu quả với Chelsea? Có logic nào chống lại sự thành công liên tục này không? Trên lý thuyết, ý tưởng về sự căng thẳng trong sáng tạo gợi ý rằng, việc biết mình sẽ bị sa thải nếu làm việc kém hiệu quả sẽ thúc đẩy HLV làm việc với một sự tập trung nhất định, và phải gây ấn tượng với một ông chủ mới.

Sau đó, chúng ta còn có khái niệm “thay tướng đổi vận”. Abramovich có thành thạo trong việc khai thác hiện tượng này không? Có một giả thuyết cho rằng 6 tháng đầu tiên của một HLV thường là một thời điểm tuyệt vời: những điều tốt đẹp mà HLV trước đó đã làm sẵn, trong khi các cầu thủ được giải phóng khỏi những điều không tốt.

Bản thân Tuchel tỏ ra hào phóng và nhất quán trong việc ca ngợi nền tảng của người tiền nhiệm Frank Lampard như là một huyền thoại của CLB, đã đưa CLB vào Top 4 mùa trước bất chấp lệnh cấm chuyển nhượng, những thứ đã không bảo vệ Lampard khỏi bị sa thải vào tháng Giêng.

Tuchel rất thực tế khi tiếp quản. Tại buổi ra mắt, ông được hỏi liệu việc được ký hợp đồng chỉ 18 tháng có khiến ông cảm thấy không thoải mái hay không. “Tôi sẽ thành thật. Lúc đầu, tôi cũng bức xúc ghê gớm rằng sao chỉ có 18 tháng. Và sau một phút, tôi nghĩ, 4 năm cũng là cái quái gì nếu họ định sa thải. Đội mà đá lởm thì sẽ mất việc ngay trong một nốt nhạc”.  

Nhưng đừng hy vọng vào những thứ bền vững bỏi Di Matteo mất việc sau 3 tháng ở mùa giải mới dù được thưởng hợp đồng 2 năm nhờ vô địch châu Âu năm 2012

Đề xuất 18 tháng là của Marina Granovskaia – mama tổng quản của Abramovich và là người đại diện quyền lực nhất trong ban điều hành Stamford Bridge. Bà ta được hỗ trợ bởi Petr Cech, giám đốc kỹ thuật của Chelsea.

Hai con người này, cộng với một đội ngũ tả hữu đáng tin cậy và những cầu thủ lâu năm (đội trưởng César Azipilicueta là ví dụ điển hình trong đội hình hiện tại) giúp Abramovich đạt được sự ổn định sau mỗi màn trảm tướng.

“Tôi không muốn suy nghĩ quá nhiều bởi vai trò bây giờ của các HLV đã khác. Ở Đức và Pháp, HLV chịu trách nhiệm về toàn bộ đội bóng, cũng như các vụ chuyển nhượng. Còn ở đây (Chelsea), tôi chỉ chịu trách nhiệm cho kết quả xấu, hoặc cũng cho kết quả tốt”, Tuchel nói.

Đối với Tuchel, điều quan trọng là sự rõ ràng. Ông nhận thấy Chelsea hấp dẫn, dù tuổi đời của các HLV thường đoản thọ, vì các điều kiện rõ ràng. Bạn thắng, bạn ở lại. Bạn thua, bạn đi. Granovskaia đã nói với Tuchel rằng, nếu muốn gia nhập Chelsea, ông cần phải giành được những danh hiệu.

Bây giờ ông đã được nhìn thấy long nhan, thậm chí còn được bắt tay lãnh đạo, Tuchel có thể mong đợi những điều thú vị như một bản hợp đồng dài hơn một chút. Nhưng ông đủ thông minh – rất đủ thông minh – để biết rằng mình chỉ nên tận hưởng mọi thứ khi nó tốt.

Hãy nhớ, Di Matteo đã được ký hợp đồng 2 năm sau khi giành chức vô địch Champions League nhưng sau đó bị sa thải trong vòng 3 tháng ở mùa giải tiếp theo. Rafa Benítez thay thế và tất nhiên là nhanh chóng giành cho Abramovich một chiếc cúp châu Âu khác trước khi lại bị bêu đầu.



Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *