Cách đây 13 năm, tại Luzhniki của Nga, Quỷ đỏ đã nâng cao chiếc cúp bạc Champions League danh giá sau khi đánh bại Chelsea. Ngày hôm đó, Edwin van der Sar là nhân vật chính với pha đổ người đúng hướng, cản cú sút quyết định của Nicolas Anelka. Giữa tuần này, mưa lại đổ tại Gdansk, Ba Lan, cũng là một quốc gia Đông Âu, nhưng cơn mưa đã cuốn phăng tham vọng giành danh hiệu của Quỷ đỏ, khi thủ thành David de Gea dứt điểm hỏng ăn quả phạt đền thứ… 22.

Cú đá hỏng ăn của De Gea đã đá phăng luôn cơ hội giành danh hiệu đầu tiên của MU dưới thời HLV Ole Gunnar Solskjaer, thứ mà họ đã mòn mỏi chờ đợi trong suốt 4 năm qua. Tất nhiên, De Gea trở thành vật tế thần, trở thành cái tên hứng chịu cơn thịnh nộ của các fan.

Song song với đó, nhiều ý kiến cũng hướng sự chỉ trích tới HLV Solskjaer, những người đặt ra câu hỏi tại sao vẫn còn một sự thay đổi người nhưng ông không thay De Gea bằng Dean Henderson, người đã cản phá 8 trong số 19 quả phạt đền mà anh ấy phải đối mặt.

Cú đá phạt 11m không thành công của De Gea

Chiến lược gia người Na Uy cho thấy sự thiếu quyết đoán trong cách thay người của mình, giống như cách ông không rút Fred khỏi sân ở trận thua PSG tại Champions League hồi tháng 12/2020 trước khi tuyển thủ Brazil bị đuổi khỏi sân. Tất nhiên, so sánh như thế là không công bằng, nhưng đó là hai trường hợp khi sự quyết đoán có thể dẫn đến thất bại mà cảm thấy cực kỳ dễ đoán.

Tất nhiên, điều quan trọng nhất là Man United đã kéo dài cơn hạn hán danh hiệu của họ lên 4 năm. HLV Solskjær không có danh hiệu để nuôi dưỡng ý thức rằng ông đang xây dựng một điều gì đó ở đội bóng này. Nhưng điều quan trọng hơn nhiều là bản chất của thất bại. Man United một lần nữa dưới thời Solskjær đã gặp khó khăn trước các đối thủ được tổ chức tốt và chơi lùi sâu.

Trước những dạng đối thủ như Villarreal, Man United rất ít khi mang đến một cảm giác về cấu trúc tấn công gắn kết – thứ tạo nên khác biệt giữa một đội bóng lớn và những “kẻ ngáng đường”. Thành công lớn nhất của Solskjaer sau hơn 2 năm ngồi ghế nóng sân Old Trafford chính là biến M.U trở thành một đối thủ khó chơi đúng nghĩa với các ông lớn. Chỉ cần để lại khoảng trống sau hàng phòng ngự, PSG, Man City hay cả Chelsea đều sẽ bị “Quỷ đỏ” trừng phạt thích đáng.

Triết lý phòng ngự phản công của Man United có độ sát thương cực cao, đặc biệt là những trận sân khách. Quỷ đỏ dựa nhiều vào những khoảnh khắc tỏa sáng của các ngôi sao và có rất ít cảm giác về cấu trúc tấn công gắn kết – thứ đánh dấu những điểm tốt nhất so với phần còn lại.

Man United dựa quá nhiều vào những khoảnh khắc tỏa sáng của các ngôi sao

”Khi Ole đến, chúng tôi có một quá trình. Chúng tôi tin tưởng vào quá trình này”, tiền đạo Marcus Rashford nói về HLV Solskjaer. Sự nhất quán của chân sút người Anh là đáng khen ngợi, nhưng quá trình đó bây giờ khó có thể phân biệt được như khi Solskjær nhận công việc cách đây hai mùa rưỡi. Những người ủng hộ chiến lược gia người Na Uy sẽ chỉ ra rằng Man United đã cải thiện vị trí của họ ở Ngoại hạng Anh và giành nhiều hơn 8 điểm so với năm ngoái.

Tuy nhiên, điều đó có thực sự liên quan đến những cải thiện ở mức cơ bản, hay đơn giản, Man United đơn thuần đang sống dựa vào một chân sút thượng hạng như Edinson Cavani để giải quyết bế tắc?. Đó là sự tỉnh táo và thông minh trong cách chọn vị trí, chớp thời cơ để ghi bàn để đánh thức ký ức về một trận chung kết cúp châu Âu trong quá khứ (Champions League năm 1999). Nhưng dư âm của những vinh quang trong quá khứ là không đủ và so sánh ngay lập tức là thất bại trước Sevilla ở bán kết Europa League mùa trước.

Trong trận đấu với Sevilla cách đây một năm, Solskjaer không thay cầu thủ nào vào sân cho đến phút 87. Ở đất Ba Lan, ông thậm chí còn đợi lâu hơn, cho đến phút thứ 10 của hiệp phụ đầu tiên để tung Fred thay cho Mason Greenwood.

Câu hỏi được đặt ra là làm thế nào mà một đội hình đã tiêu tốn 380 triệu bảng trong 5 năm qua lại khiến một người quản lý dường như thiếu các lựa chọn?. Điều đó, có lẽ, là một phần giảm nhẹ cho Solskjaer, nhưng chỉ vì một bộ phận của câu lạc bộ đang thất bại không có nghĩa là những người khác cũng không như vậy.

Van de Beek là minh chứng cho sai lầm về việc không xây dựng được sự gắn kết trong lối chơi

Vấn đề lớn nhất trên băng ghế dự bị là của Donny van de Beek. Van de Beek, Frenkie de Jong, Matthijs De Ligt và Hakim Ziyech là những ngôi sao từng giúp Ajax vào tới bán kết Champions League với lối chơi gắn kết. Thế nhưng, khi tất cả trong số này bị bán đi với giá 220 triệu bảng, họ đã không còn duy trì được sự ổn định như trước.

Đó là lý do tại sao hệ thống quan trọng và Man United dường như không có. Điều gì xảy ra tiếp theo? Có lẽ Man United chi thêm 100 triệu bảng, họ phải trả một khoản phí khổng lồ để có được Harry Kane hoặc Jadon Sancho. Có lẽ sự xuất sắc của những mục tiêu này sẽ giúp đội bóng có thêm một số điểm, không phải chịu đựng sự thất vọng như đã làm trước Crystal Palace, Sheffield United hoặc West Brom mùa này. Có thể 74 điểm trở thành 78 hoặc 79. Thậm chí có thể thành công ở một trong những chiếc cúp.

Nhưng cho đến khi có một mô hình tấn công gắn kết cho phép Man United phá bỏ những kết cấu phòng ngự thấp, dày đặc mà không dựa vào sự tỏa sáng của Cavani hoặc Fernandes hoặc Paul Pogba thì không thể có thành công, dù họ chi bao nhiêu tiền và Man United sẽ luôn ở đẳng cấp thấp hơn so với những Man City, Liverpool…

Đó là lý do tại sao pha đá hỏng penalty của De Gea chỉ là một chi tiết nhỏ. Đó là nguyên nhân cuối cùng của thất bại, của một năm trắng tay khác, nhưng đó là những vấn đề cơ bản mà Man United cần phải lo lắng và những vấn đề đó sẽ không biến mất ngay cả khi thủ thành người Tây Ban Nha có thể chuyển hóa thành bàn thắng.



Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *